Có những ngày nắng oi ả đến chao nghiêng, người ta lại thèm cái chạm mát lành của Acqua Di Giò.
Mùi hương ấy không cố gồng mình để trở nên lộng lẫy, mà tựa như một buổi sáng thức giấc ở vùng biển Địa Trung Hải, thấy gió mang theo vị mặn mòi của đại dương len lỏi vào từng thớ vải sơ mi trắng. Chút chua thanh của chanh cam quấn quýt lấy sự trong trẻo của hoa súng, rồi dịu lại nhẹ nhàng trên nền gỗ và xạ hương mộc mạc.
Giò Trắng lãng đãng, sạch sẽ và phóng khoáng—như một cái ngoảnh đầu đầy hoài niệm, tuy quen thuộc đến mức đi đâu cũng gặp, nhưng chưa bao giờ thôi làm trái tim ai đó lỗi nhịp giữa trưa hè.


Đánh giá
Chưa có đánh giá nào.