Miss Charming không phải kiểu cô gái bước vào là cả căn phòng quay lại nhìn. Nàng không mặc váy đỏ, không đi giày cao gót sắc lẹm, cũng chẳng cố tỏa ra năng lượng quyến rũ đầy tính toán. Nàng giống kiểu con gái mặc váy trắng mỏng, cột tóc thấp, ngồi cạnh cửa sổ một quán café sáng muộn, gọi ly trà trái cây và cười rất khẽ khi nghe một câu chuyện vui.
Mở đầu là trái cây mọng nước mềm mại, tươi tắn nhưng không quá ngọt. Sau đó hoa hồng dần xuất hiện – không phải kiểu hoa hồng đỏ nồng nàn hay trưởng thành, mà là hoa hồng sáng màu, sạch sẽ, trong trẻo và rất dễ chịu. Cảm giác như mùi hương của làn da vừa chạm nắng, mái tóc còn lưu lại mùi dầu gội và chiếc váy vẫn thơm mùi nắng mới phơi.
Miss Charming đẹp ở chỗ nó không cố gây ấn tượng. Nó không hét lên: “Hãy nhìn tôi đi.” Mà chỉ nhẹ nhàng đi ngang qua, để lại một cảm giác mềm và sạch đến mức người ta sẽ nhớ rất lâu nhưng lại chẳng giải thích nổi vì sao.
Một mùi hương nữ tính, dịu dàng và có chút “nàng thơ đời thường” — kiểu người không cố quyến rũ ai, nhưng lại rất dễ khiến người khác muốn ngồi cạnh thêm một lúc nữa.


Đánh giá
Chưa có đánh giá nào.